Trong hồi quy tuyến tính bội y^=b0+b1x1+⋯+bkxk, hệ số hồi quy chuẩn hóa (standardized coefficient) của biến độc lập thứ j được định nghĩa:
βj=bj⋅sysxj
trong đó sxj là độ lệch chuẩn mẫu của biến xj, sy là độ lệch chuẩn mẫu của biến phụ thuộc y (giả thiết sy>0). Hệ số chuẩn hóa cho phép so sánh mức độ ảnh hưởng của các biến có đơn vị đo khác nhau.
Cho k (số biến độc lập), các hệ số hồi quy thô b1,…,bk (không tính hệ số chặn b0), các độ lệch chuẩn sx1,…,sxk và sy. Hãy tính β1,…,βk, sau đó xác định chỉ số (1-based) của biến có ∣βj∣ lớn nhất (ảnh hưởng chuẩn hóa mạnh nhất tới y); nếu có nhiều biến đồng hạng cao nhất, chọn biến có chỉ số nhỏ nhất.
Ví dụ: k=1, b1=2.5, sx1=1.0, sy=2.0 ⇒β1=2.5×1.0/2.0=1.25. In ra:
1.2500
1
Dòng 1: số nguyên k (k≥1). Dòng 2: k số thực b1,…,bk. Dòng 3: k số thực sx1,…,sxk (đều dương). Dòng 4: một số thực sy (dương).
Dòng 1: k giá trị β1,…,βk cách nhau bởi khoảng trắng, mỗi giá trị làm tròn và hiển thị với đúng 4 chữ số thập phân. Dòng 2: một số nguyên là chỉ số (1-based) của biến có ∣βj∣ lớn nhất.
Ví dụ:
Đầu vào:
3
1.2 -0.8 0.5
2.0 3.0 1.0
4.0
Đầu ra:
0.6000 -0.6000 0.1250
2
Đầu vào:
1
2.5
1.0
2.0
Đầu ra:
1.2500
1
Đang tải editor...